cứ mỗi lần nghĩ tới gia đình, tới ba me, anh chị lớn trong nhà và những con số tuổi tác mà mọi người đang dần tiến đến mình lại bất an khôn tả. chưa bao giờ thôi bị ám ảnh bởi những mường tượng vể thời gian trong tương lai, khi tuổi tác đồng nghĩa với những giàm sút về sức khỏe, thiệt thòi về những cơ hội còn có thể trải nghiệm những điều trong cuộc sống. bản thân thì muốn lớn lên, trưởng thành và làm nhiều điều cho những người mình yêu thương nhưng mọi người thì không đứng lại, không trẻ mãi, không chờ được tới lúc mình thành đạt và ổn định. đó là lẽ phủ phàng của cuộc sống? chỉ còn một cách là thực hiện song song những điều mình mong muốn đó, quan tâm, yêu thương hết mực và cố gằng hết mình thôi.
ôi thời gian...thời gian..
Sunday, 15 April 2012
cố gắng một cách khôn ngoan
hết thử thách này rồi đến thử thách khác, khó khăn cứ tiếp nối khó khăn.....cứ đốt sức khỏe, thời gian và những cơ hội thưởng thức và tìm hiểu những thú vui trong cuộc sống vào những cái bài tập này. cái đích cần đến của mình là kiến thức và hiểu biết về xh nữa chứ không là sống sót qua mỗi hk.
Labels:
determination
Sunday, 1 April 2012
những chuyến đi, những vùng đất và những toan tính..
Hành trình 1h đồng hồ trên con ngựa sắt đi qua đường đèo quanh co, khúc khuỷu, đi qua những vùng trang trại, những thôn quê. đồng hành hai bên là khung cảnh đồng quê vắng lặng trong một buổi chiều mưa lạnh. những chuyến đi trong mưa chưa bao giờ thôi không mang đến những cảm xúc và suy nghĩ- hoài niệm về quê nhà, về quá khứ thanh bình của tuổi thơ bên gia đình ấm cúng dù cho gia cảnh còn khó khăn; những bồi hồi lo lắng về một con đường tương lai vẫn còn trong sương mù. tương lai đó không chỉ là cho bản thân mà còn là cho gia đình, cho ba mẹ lúc về già, cho anh chị và các cháu, cả những người mà mình đang tri ân mà không biết bao giờ mới báo đền.
cứ bước và bước tới, nắm lấy hiện tại để nó dẫn tới tương lai dù rằng cái nắm ấy vẫn còn lỏng lẽo lắm.
gần 1 năm rưỡi ở cái đất này nhưng cái cảm giác mông lung tưởng như sống trong một giấc mơ, biết nó là thực tại nhưng vẫn không thực sự chấp nhận... không hối hận và nuối tiếc gì cả, chỉ ngậm ngùi vì những cố gắng vẫn chưa thực sự đưa tới hoa trái.
luôn tự nhủ rằng cần phải bình tĩnh trong mọi tình huống nhưng không khi nào hết hồi hộp, căng thẳng trong mọi chuyện! phải tin vào khả năng của chính mình, và tin tưởng vào ơn trên!! không bao giờ ngừng phó thác tất cả.
cứ bước và bước tới, nắm lấy hiện tại để nó dẫn tới tương lai dù rằng cái nắm ấy vẫn còn lỏng lẽo lắm.
gần 1 năm rưỡi ở cái đất này nhưng cái cảm giác mông lung tưởng như sống trong một giấc mơ, biết nó là thực tại nhưng vẫn không thực sự chấp nhận... không hối hận và nuối tiếc gì cả, chỉ ngậm ngùi vì những cố gắng vẫn chưa thực sự đưa tới hoa trái.
luôn tự nhủ rằng cần phải bình tĩnh trong mọi tình huống nhưng không khi nào hết hồi hộp, căng thẳng trong mọi chuyện! phải tin vào khả năng của chính mình, và tin tưởng vào ơn trên!! không bao giờ ngừng phó thác tất cả.
Thursday, 22 March 2012
Hinh anh chot thoang qua trong dau minh...nhung nguoi me nho be ganh tren vai 2 ganh hang rong nang triu, doi chan nhip buoc di giua troi nang gat, mua giong bat ke thoi tiet. doi nguoi co nhung than phan thuc su kho khan nhung van day nghi luc song. phai co gang, phai lam mot dieu gi do cho nhung con nguoi kho khan, kem may man hon minh. minh phai co gang nhieu hon nua!
ôi những đôi vai trĩu nặng..những thân phận của con người!
----
ôi những đôi vai trĩu nặng..những thân phận của con người!
----
"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn Mang cả tấm thân gầy Cha che chở đời con Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghen con"
Labels:
burden,
life,
walk of life
Wednesday, 14 March 2012
bước!
chỉ có một con đường duy nhất để có thể làm nên chuyện. không được nản.
Labels:
life,
self motivation
Saturday, 10 March 2012
kẹt lại giữa thời gian
![]() |
| HƯ VÔ !?! |
Con người hữu hạn quá, sinh ra và rồi trở về với cát bụi. thế hệ tiếp nối thế hệ. trong cái thời loạn lạc chiến tranh với những âm mưa toan tính, những nhóm người sống ngầm...mình muốn được ở trong cái giai đoạn ấy, để coi mình có thể cảm nhận được những bước chuyển mình trong tâm tư, trong ý thức...những suy nghĩ vượt ra khỏi cái giới hạn con người để nhìn nhận được một cái gì đó to lớn hơn, trở thành một cái gì đó lưu vết trong dòng thời gian luôn chuyển động. thật là một mớ bòng bong.
Mình đang ngồi đây, đang viết đây nhưng rồi cũng thành hư vô ?!?!
Thursday, 8 March 2012
Chôn vùi cuộc sống?
Có những lúc dồn dập những việc phải làm, những việc cần làm và vẫn đó những việc mà mình muốn làm... quản lý được thời gian quả thật khó. Động lực của mình bây giờ là được thấy ngày mình vượt qua tất cả những thử thách này, vượt qua những nỗi sợ, sự tự ti, những bất định để rồi lại tự nhủ "mọi khó khăn rồi cũng sẽ qua đi"...mỗi khi đương đầu với những áp lực mới.
Những bài essays này có thể ám ảnh mình nhất thời, nhưng rốt cuộc điều quan trọng lại nằm ở chổ mình học được gì, những cái gì sẽ còn theo mình trong tương lai khi ra nghề...nên lấy làm hớn hở và vui thú với những kiến thức có thể hữu ích cho việc giúp người sau này. Một khi công sức đã bỏ ra rồi thì chẳng bao giờ là vô ích, không thấm được cái này thì cũng thấm được cái khác, chẳng có gì mà phải lo cả. quẳng gánh lo đi mà dành trí lực cho những việc cần nó.
ps. hôm nay học ECG.
Những bài essays này có thể ám ảnh mình nhất thời, nhưng rốt cuộc điều quan trọng lại nằm ở chổ mình học được gì, những cái gì sẽ còn theo mình trong tương lai khi ra nghề...nên lấy làm hớn hở và vui thú với những kiến thức có thể hữu ích cho việc giúp người sau này. Một khi công sức đã bỏ ra rồi thì chẳng bao giờ là vô ích, không thấm được cái này thì cũng thấm được cái khác, chẳng có gì mà phải lo cả. quẳng gánh lo đi mà dành trí lực cho những việc cần nó.
ps. hôm nay học ECG.
Subscribe to:
Posts (Atom)



